Đã ba tháng rồi,ợgiậnquámấtkhôkeo bong da ma cao em giận không nói với anh tiếng nào. Việc gì cần kíp lắm thì ghi ra giấy, dán lên tủ lạnh. Nhà mình, nếu không có tiếng bi bô của cu Bin và tiếng ti vi, chắc sẽ yên ắng như nhà vắng chủ.
Chuyện bắt đầu từ hôm vợ chồng mình về ngoại ăn giỗ. Em bế cu Bin mà mải lo trò chuyện với họ hàng, để Bin thò tay vào nồi lẩu đang sôi. Nghe tiếng Bin khóc thét và tiếng la hoảng của mọi người, anh lao đến. Nhìn bàn tay đỏ hỏn của con, nhìn cảnh con đau đớn khóc ngất, anh không dằn lòng được, đã tát em một bạt tai, kèm tiếng quát “giữ con vậy đó hả”. Em nhìn sững anh với ánh mắt kinh ngạc, phẫn uất và đầy thất vọng.
![]() |
Những ngày chăm con ở bệnh viện, em không thèm nói chuyện với anh. Bình tĩnh lại, anh biết mình đã sai. Bao bất ngờ sẽ xảy ra vì cu Bin vốn hiếu động. Là mẹ, dĩ nhiên em đâu muốn con xảy ra chuyện. Cũng tại anh quá nóng ruột khi thấy con đau đớn. Rất nhiều lần anh đã xin lỗi nhưng em vẫn không trả lời, thậm chí không thèm nhìn đến anh.
Cu Bin ra viện, vết thương cũng đã lành, nhưng vết thương lòng của em vẫn không chịu khép. Em đi về như cái bóng, lẳng lặng làm mọi việc rồi vào phòng đóng cửa. Để tỏ thành ý, chiều thứ Sáu anh tranh thủ về sớm, sau khi đón cu Bin, anh ghé chợ mua mấy thứ em thích và cả bó hoa to. Về nhà, anh hì hụi nấu nướng. Tắm cho cu Bin sạch sẽ, anh trải khăn bàn trắng tinh, bày thức ăn tinh tươm để đón em. Em về đến, liếc qua bàn ăn mà không một phản ứng. Bó hoa anh trao em cũng không thèm cầm. Em vào bếp xúc tô cơm mang ra phòng khách ngồi ăn, để mặc cha con anh ngồi với bữa tiệc…
Anh nhờ chị Hai và dì Út khuyên giúp, năn nỉ cả má vợ, nhưng ai cũng đầu hàng. Ba vợ tỏ ra thông cảm, bảo: “Vậy là vợ con có máu di truyền của má nó. Hồi trẻ, ba lỡ dại có bà nhỏ, má nó hay được, tới tận nơi nhìn ba một cái lạnh tanh rồi về. Từ đó, bả “lạnh” với ba luôn. Ba đã hứa chấm dứt, không tái phạm nữa, nhưng bả nói hận này sống để bụng chết mang theo, quyết không tha thứ. Ba năn nỉ gãy lưỡi cũng không được. Bả giận lần đó tới… ba năm mới chịu nói chuyện với ba”. Nghe ba nói mà anh rụng rời. Chẳng lẽ em cũng giống má, định giận anh tới ba năm?
Ông bà mình hay nói giận mất khôn. Hôm đó đúng là anh đã mất khôn, nên mới lỡ tay, cho anh xin lỗi. Giận gì thì vợ chồng mình cũng nên ngồi lại, nói hết một lần để giải tỏa những ấm ức, rồi làm hòa. Em im lặng vậy hoài, ba năm nữa, chắc vợ chồng mình... dắt nhau ra tòa luôn quá.
(Theo Phunuonline)(责任编辑:Nhận Định Bóng Đá)
Cháy nổ ô tô, nguyên nhân đến từ đâu?
Sắp ra tù lại phạm thêm tội đánh người
Tạm dừng giao dịch tại dự án vừa khiến loạt cựu lãnh đạo Bình Thuận bị khởi tố
Đã bồi thường tiền liệu có bị khởi tố hình sự?
Soi kèo góc Napoli vs AC Milan, 1h45 ngày 31/3
Du lịch văn hoá bản địa ở Bình Liêu, sức hút từ sự khác biệt
Messi nhận giải thưởng đặc biệt, PSG xóa bớt án treo giò
Phái đoàn Nga đến Triều Tiên họp ủy ban liên chính phủ
Trạm sạc phủ khắp 63 tỉnh thành, tài xế xe điện tự tin xuống tiền VinFast Green
Hà Nội siết quản lý sử dụng nhà ở xã hội
Nhận định, soi kèo RB Bragantino vs Ceara, 06h00 ngày 1/4: Khó phân thắng bại
CVĐC Miné mong muốn hợp tác với CVĐC Cao nguyên đá Đồng Văn